Abraham Lincoln – Tấm gương vượt lên số phận

Ngoài sự biết đến là một người vượt khó đi lên để trở thành vị Tổng thống được yêu mến nhất mọi thời đại. Abraham Lincoln còn là một tấm gương về sự trung thực và tấm lòng vị tha.
Abraham Lincoln - Tấm gương vượt lên số phận

CHIA SẺ TRÊN

Share on facebook
Facebook
Share on pinterest
Pinterest
Share on linkedin
LinkedIn

NỘI DUNG BÀI VIẾT

Abraham Lincoln – Tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ nhưng ít ai biết rằng ông còn là một tấm gương sáng chói của sự tự lập, tự phấn đấu từ hoàn cảnh nghèo khó vươn lên địa vị là người có quyền lực nhất trên thế giới.

Càng tìm hiểu về Abraham Lincoln chúng ta sẽ càng yêu mến ông hơn.

Abraham sinh ra ở Kentucky và sống ở Bang đó cùng với cha mẹ và một người chị gái của mình cho đến khi ông tám tuổi.

Gia đình của Lincoln rất, rất nghèo. Họ sống trong một căn nhà gỗ nhỏ bên bờ một con lạch quanh co. Gia đình của ông lẽ ra không quá nghèo nhưng vấn đề thực sự nằm ở ông Thomas Lincoln – Cha của Abraham – đã lười biếng. Để chắc chắn, ông ấy chỉ buột chặt một vài khúc gỗ lại với nhau để làm nơi trú ẩn và đào một ít đất để làm vườn. Nhưng sau khi trồng ngô và khoai, chúng không hề được chăm sóc và không nghi ngờ gì nữa gia đình sẽ đói nhiều ngày nếu Abraham không vội vã về nhà với con cá mà ông bắt được ở một con suối gần đó hay bà Lincoln đã không mang súng trường vào rừng và bắn một con nai hay con gấu. Thịt của những con vật này để được hàng tuần và da của những con vật mà bà Lincoln luôn để dành để may quần áo cho lũ trẻ.

Thomas Lincoln không thể đọc hay đánh vần trong khi vợ ông – Nancy Hanks Lincoln lại là một học giả công bằng và đã dạy cho Ahraham và em gái ông – Sarah có thể đọc và đánh vần được.

Căn nhà gỗ của nhà Lincoln không có sàn và không có đồ đạc ngoài một vài chiếc ghế đẩu ba chân và một chiếc giường làm bằng những thanh gỗ gắn chặt với nhau bằng chốt. Abraham và Sarah đã ngủ trên đống lá hoặc bàn chải.

Căn nhà gỗ của Lincoln không có sàn và không có đồ đạc ngoài một vài chiếc ghế đẩu ba chân và một chiếc giường làm bằng những thanh gỗ gắn chặt với nhau bằng chốt. Abraham và Sarah ngủ trên đống lá hoặc bàn chải.

Thời điểm Abraham Lincoln còn nhỏ thì đá phiến và bút chì rất khan hiếm. Ông thường đứng trước ngọn lửa khi ông bảy hoặc tám tuổi, với một phiến gỗ phẳng và một cái que mà ông đốt ở một đầu cho đến khi nó cháy thành than. Sau đó ông viết các chữ cái với nó trên gỗ. Bằng cách đó, ông đã tự học viết. Mẹ ông có ba cuốn sách, một cuốn Kinh thánh, một cuốn giáo lý và một cuốn sách đánh vần. Ông chưa bao giờ có bạn cùng chơi và vô cùng phấn khích gia đình người cô và chú của mẹ anh, ông bà Sparrow, mang theo một người cháu tên là Dennis Hanks, chuyển đến nơi con lạch và sống trong một khu trại gần đó. Dennis và Abraham đã nhanh chóng trở thành bạn của nhau.

Một cơn sốt rét đi qua và mẹ của Abraham qua đời. Ba năm sau cha ông cưới vợ mới. Người mẹ kế đã kết hôn trước đó và có ba người con, một trai và hai gái. Vì vậy, có năm đứa trẻ để chơi với nhau. Ông Lincoln đã xây một cabin tốt hơn, và bà mẹ kế mang theo những đồ đạc mà những đứa trẻ như nhà Lincoln chưa từng thấy. Đôi mắt họ mở to khi nhìn thấy những chiếc ghế và bàn thật. Cô ấy đã may cho Abraham và Sarah những bộ quần áo mới rất đẹp. Họ đã có những chiếc giường gọn gàng, thoải mái, và hai đứa trẻ rất vui vẻ. Bà Lincoln yêu mến Abraham và thấy rằng có một con người thông minh trong ông. Bà đã giúp ông học tập và khi có trường học trong một túp lều gỗ xa xôi mở ra trong thời gian ngắn, bà đã gửi Abraham mỗi ngày. Khi trường học kết thúc, có bốn năm không có trường học nào gần khu định cư của họ, vì vậy bà đã đọc sách cùng với Abraham và dạy cho ông những bài học về đọc và số học suốt thời gian đó.

Mỗi khi những người thợ săn hay thương nhân đôi khi đi ngang qua và nếu một khách du lịch có một cuốn sách về cuộc đời của họ, chắc chắn Abraham sẽ xem qua.

Một người mới tới định cư tên Crawford đã từng có một cuộc sống ở Washington. Abraham nhìn cuốn sách một cách thèm thuồng trong nhiều tuần và cuối cùng lấy hết can đảm để hỏi mượn cuốn sách. Ông hứa sẽ chăm sóc nó thật tốt. Sau đó, ông kiếm tiền để đưa cho cha mẹ mình bằng cách chặt cây trong rừng. Và ông không có thời gian để đọc sách trừ buổi tối. Một đêm, cơn mưa thấm qua các kẽ nứt của căn nhà gỗ, và cuốn sách quý giá mà ông đã hứa sẽ chăm sóc cẩn thận bị ố vàng trên từng trang. Ông ấy phải làm gì? Ông không có tiền để trả cho cuốn sách, nhưng ông vội vã đến cabin của người định cư và kể cho ông ta những gì đã xảy ra. Ông đề nghị làm việc ở cánh đồng ngô trong ba ngày để trả cho ông Crawford vì mất cuốn sách. Đó là công việc nặng nhọc, nhưng ông ấy đã làm được và cuối cùng, ông ấy đã sở hữu cuộc sống nhuốm màu của Washington, bởi chính ông.

Abraham có một trí nhớ tốt. Anh ta có thể lặp lại gần như toàn bộ bài giảng, một bài phát biểu hoặc một câu chuyện mà ông đã tình cờ nghe được. Ông cũng có khiếu kể chuyện hài hước, vì vậy khi những người nông dân hoặc thợ đốn củi nghỉ trưa, họ luôn yêu cầu ông kể chuyện cho họ.

Khi Abraham mười sáu tuổi, ông cao sáu thước và khỏe đến nỗi tất cả những người hàng xóm đã thuê ông bất cứ khi nào ông không làm việc cho cha mình. Ông đã nói đùa và cười nhạo công việc của mình, và mọi người đều thích anh ấy. Ông đã làm bất cứ công việc gì để kiếm được tiền một cách chính đáng. Có lần ông đã rất vui khi làm việc cho một người lái phà, bởi vì người đàn ông này sở hữu những tờ báo có kiến thức về lịch sử của Hoa Kỳ và Abraham có nhiều thứ để đọc hơn bao giờ hết trong đời. Nhưng ông phải dành thời gian đáng lẽ phải ngủ để đọc sách, bởi vì khi thuyền không chạy, thì công việc đồng áng, việc nhà ông đã giúp vợ người đàn ông này, thậm chí chăm sóc đứa trẻ,…

Chính tại đây, ông đã giành được một biệt danh mà ông đã giữ suốt đời – “Abe thật thà.” Hóa đơn của một người phụ nữ lên đến hai đô la và sáu xu. Cuối ngày, Abraham thấy rằng ông đã tính quá nhiều sáu xu của cô. Sau khi đóng cửa hàng đêm đó, anh ta bước ba dặm để trả cô lại những sáu xu. Một lần khác, khi ông cân trà cho một người phụ nữ, có một chiếc cân cân thiếu lượng trà như đã trả tiền, ông đã tính và đi hoàn trả ngay cho bà ấy. Đây có lẽ là những câu chuyện dài khác. Nhưng anh ấy được yêu thích vì sự trung thực và bản chất tốt của mình.

Khi gặp rắc rối với người da đỏ, Ahbraham đã chứng tỏ rằng mình có thể chiến đấu và cũng có thể quản lý quân đội, vì vậy ông được làm đội trưởng trong ba tháng.

Ahbraham được thông báo rõ ràng nên dân chúng đã cử ông đến cơ quan lập pháp. Họ đã cho ông làm chủ bưu điện. Họ thuê ông để bố trí đường xá và thị trấn. Từ đó đã trở thành thông lệ, nếu cần xử lý một số công việc đòi hỏi sự trung thực, khéo léo, mọi người sẽ nói: “Tại sao không nhờ Abraham Lincoln làm việc đó? Khi đó bạn sẽ biết công việc sẽ ổn thỏa”

Ông học luật, lại vào cơ quan lập pháp và trở thành thẩm phán khắp đất nước. Điều này có nghĩa là anh ấy phải đi khắp đất nước để tham dự các phiên tòa khác nhau. Ông sẽ bắt đầu ngồi trên lưng ngựa sau ba tháng, với túi yên ngựa chứa vải lanh sạch, một chiếc ô cũ màu xanh lá cây và một vài cuốn sách để đọc khi ông cưỡi ngựa đi cùng. Khi đến với thợ đốn gỗ, khi đi qua rừng, ông thích xuống ngựa, xin rìu và chặt khúc gỗ thật nhanh để tránh việc bị nhìn chằm chằm.

Abraham Lincoln định cư cùng vợ và các con ở Springfield, Illinois. Ông là một luật sư nhưng sẽ không nhận một vụ án nếu ông cho rằng thân chủ của mình có tội. Ông vẫn là “Abe thật thà.” Ông yêu trẻ con và thường khi ông đến văn phòng vào buổi sáng, đứa bé được ngồi trên vai ông, trong khi những người khác giữ chặt đuôi áo khoác của ông và đi theo sau. Tất cả những đứa trẻ ở Springfield đều cảm thấy ông là bạn của chúng. Không có gì lạ, vì ông không bao giờ tỏ ra quá bận rộn khi chơi với chúng. Một buổi sáng, khi đang vội vã đến văn phòng luật sư của mình, ông nhìn thấy một cô gái nhỏ, ăn mặc rất đẹp, đang khóc như thể rất đau buồn. Tiếng nức nở gần như lay động ông ra khỏi bậc cửa nơi ông ngồi. Ông Lincoln mở chốt cổng và cất giọng hỏi: “Chà, chà, tất cả những điều này là sao?”

“Ồ, ông Lincoln, cháu sẽ đến Chicago để thăm dì cháu. Cháu có vé trong ví và…” tiếng nức nở của cô bé dồn nén hơn bao giờ hết, “nhân viên tốc hành không thể đến mang kịp hòm hành lý của cháu.”

“Hành lý của cháu lớn cỡ bao nhiêu?”

“Cỡ này,” hai tay cô bé ấy duỗi ra.

“Pooh, chú sẽ tự mình vác cái hòm đó đến nhà ga cho cháu. Chúng ở đâu?”

Cô gái nhỏ chỉ tay về phía đại sảnh, và trong phút chốc, ông Lincoln, với chiếc mũ lụa cao trên đầu, đuôi áo khoác dài bay ra đằng sau, chiếc hòm trên vai, đang sải bước đến ga đường sắt. Như bây giờ cô gái nhỏ rất vui đi bên cạnh ông. Ông sẽ không bao giờ để đứa trẻ thất vọng.

Ông Lincoln có một trái tim rộng lớn. Nó không bao giờ làm phiền ông dừng lại đủ lâu để làm một việc tử tế. Một ngày lạnh giá buốt giá, ông nhìn thấy một ông già đang đốn củi. Ông ấy yếu ớt và run lên vì lạnh. Ông Lincoln quan sát ông ta trong vài phút và sau đó hỏi ông ta rằng ông sẽ được trả bao nhiêu cho toàn bộ đống củi. “Một đô la,” ông ta trả lời, “và tôi cần nó để mua giày.” “Tôi nên nghĩ rằng ông đã đốn,” vị luật sư tài ba nói, nhận thấy rằng các ngón chân của ông già tội nghiệp lộ ra qua các lỗ trên những chiếc quần ông ấy đang mặc. Rồi ông nhẹ nhàng cầm lấy chiếc rìu từ tay người đàn ông và nói: “Ông vào bên bếp lửa sưởi ấm, còn tôi sẽ đốn củi.” Ông Lincoln đã đốn cho những cây gỗ. Ông chặt nhanh đến nỗi những người qua đường không ngớt bàn tán về nó.

Abraham Lincoln được biết đến là người trung thực, không ích kỷ và có đầu óc sáng suốt. Ông đã trở nên rất khôn ngoan nhờ đọc nhiều và nghiên cứu. Cuối cùng người dân Hoa Kỳ đã trả cho ông một vinh dự lớn nhất có thể đến với một người Mỹ. Họ đã phong ông ấy làm Tổng thống. Vâng, người đàn ông đã tự học viết trong cabin bằng gỗ ở Kentucky này là Tổng thống Hoa Kỳ!

Trên cương vị Tổng thống, ông Lincoln sống tại Nhà Trắng. Nhưng ông vẫn là một người đàn ông trầm lặng, khiêm tốn như ông vẫn luôn như vậy cho dù ông bận rộn hơn.

Khi Tổng thống Lincoln nói chuyện với người dân, hoặc gửi thư ( còn được gọi là thông điệp) tới Quốc hội, mọi người đều nói: “Thật là một người đàn ông mẫn tuệ!” Nhưng ông đã từng là người sử dụng những từ rất ngắn gọn, đơn giản. Mỗi lần ông đã đưa ra một lý do cho điều gì đó. Ông nói rằng điều đó đã từng khiến ông tức giận. Khi ông còn nhỏ, khi nghe những người hàng xóm nói với cha theo cách mà ông ấy không thể hiểu được. Đôi khi, ông thức trắng nửa đêm, cố gắng nghĩ xem họ muốn nói gì. Khi ông nghĩ rằng cuối cùng ông đã có ý tưởng, ông sẽ viết nó thành những từ đơn giản nhất mà ông biết, để bất kỳ cậu bé nào cũng biết ý nghĩa của nó. Điều này đã trở thành một thói quen, và ngay cả trong bài nói chuyện tuyệt vời của ông tại Gettysburg, những từ đẹp đẽ vẫn ngắn gọn và đơn giản.

Một ngày nọ, khi Lincoln đang lái chiếc phà cho người đàn ông đã kể ở trên, một trong những lần đổ bộ lên vờ ông nhìn thấy một số nô lệ da đen bị chủ của họ đánh đập khủng khiếp. Lúc ấy ông chỉ là một cậu bé, nhưng ông không bao giờ quên cảnh tượng, và một trong những điều ông đem lại khi trở thành Tổng thống Hoa Kỳ là mang đến quyền tự do của người da đen.

Có rất nhiều cuộc đời và câu chuyện về Lincoln mà bạn sẽ đọc và thưởng thức, và chắc chắn rằng bạn càng biết nhiều về người đàn ông vĩ đại này, “Abe thật thà”, bạn sẽ càng yêu mến ông ấy nhiều hơn.

Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin
Share on tumblr
Share on pinterest
0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x